Vào rừng u minh hạ tìm rắn hổ mây khổng lồ

     

*
 chủng loại hổ mây lớn tưởng tập trung các độc nhất nghỉ ngơi núi Hòn Chảo, Hòn Nhặt cùng nhất là phần đa quả núi nghỉ ngơi Khu Vực núi Hàm Rồng nằm trong Bãi Thơm.

Bạn đang xem: Vào rừng u minh hạ tìm rắn hổ mây khổng lồ

Trong nhưng ngày đi mọi miền tây đọc mọi câu chuyện nửa thực nửa hư về rắn hổ mây vĩ đại, Cửa Hàng chúng tôi thừa nhận được nhiều mối cung cấp biết tin về bọn chúng. Người thì bảo chúng đã biết thành làm thịt sạch, bạn thì bảo bọn chúng đã bỏ vùng Bảy Núi trốn xuống tận rừng tràm U Minh Thượng rộng lớn bạt ngàn, bạn lại khẳng định loại rắn lớn lao hổ mây sẽ tập bơi ra biển cả trốn vào đại ndại Phú Quốc.

Thầy giáo ăn uống giết thịt hổ mây

Trước Khi ra đảo Prúc Quốc, tôi gặp anh Phạm Văn Hạnh, ở cơ sở Thi hành án tỉnh Kiên Giang. Nói cthị xã rắn hổ mây, anh Hạnh hồi hộp hẳn lên. Anh bảo, anh vốn là tín đồ ngoại trừ Bắc, quê Thái Bình, thời điểm bắt đầu vào vùng khu đất tận thuộc Tổ quốc, thi thoảng nghe người nọ, người tê kể về rắn to đùng, thân khổng lồ bằng cây dừa, anh cũng hoài nghi lắm. Tuy nhiên, được nghe đề cập nhiều vượt, tự mồm toàn những người dân béo tuổi, tất cả trí thức tử tế, cần khiến anh tò mò và hiếu kỳ.

Anh Hạnh chỉ tôi đến gặp ông Trần Văn uống Nhâm, người từng nói ví dụ, cụ thể cùng với anh về loài rắn hổ mây to con. Ssống dĩ anh Hạnh tin lời ông Nhâm, vị ông Nhâm là thầy giáo đáng yêu. Hiện ông Nhâm đang về hưu, sinh sống tại thôn Tân Thạnh, vùng ven của rừng quốc gia U Minc Thượng, thuộc thị xã An Minc (Kiên Giang).

*

Anh Phạm Văn uống Hạnh (trái, cán bộ Cục thực hiện án Kiên Giang) cùng anh Lưu Đức Tuấn, kiếm lâm viên VQG Phú Quốc – fan từng tận mắt rắn hổ mây vĩ đại.

Nhắc cho chuyện rắn hổ mây kếch xù, ông Nhâm tỏ ra khôn cùng giận những người cho công việc rắn hổ mây là cthị trấn pngóng đại của chưng Ba Phi. Ông Nhâm đã mang danh dự của một bên giáo về hưu khẳng định rằng, rắn hổ mây không phải là chuyện bịa chuyện, vớ vẩn. Rắn hổ mây khổng lồ là loại có thiệt. Bản thân ông không phần lớn tận đôi mắt thấy nó, mà lại bé tmê man gia bắt, làm làm thịt một bé hổ mây khá mập.

Cthị trấn ấy xảy ra cách hiện nay đã tròn 30 năm. lúc kia, ông Nhâm mới ra làm việc riêng biệt. Vợ chồng ông dựng một căn nhà lá sống bìa rừng U Minc Thượng đặt ở. Hôm kia, đang ngủ trưa, giấc ngủ không sâu, thì choàng tỉnh giấc giấc vì chưng mái nhà rung lắc. Con chó săn của ông mỗi khi ác loạn là vậy, mà lại chui tọt vào gầm giường, ánh mắt vô cùng sợ hãi. Ông chột dạ, đời nào có ông hổ như thế nào mò về bắt tín đồ.

Ông với bé dao, lò khám phá bên ngoài ngó nghiêng. Thế cơ mà, tuyệt nhiên ko thấy ông hổ như thế nào cả. Nhìn lên mái nhà, ông cứng người khi thấy một bé rắn vĩ đại, thân to lớn bằng cây chuối, da tương đối mốc xoàn nằm tại mái nhà ông. Nó vẫn dũi dũi mẫu đầu, đục thủng căn hộ, để chui xuống cầm con chó. Ông nhẹ nhàng chạy ra ngõ, tri hô láng giềng. Dân ấp thấy ông tri hô rắn khổng lồ, ngay tức thì bạn có dao, fan mang gậy, fan mang xiên cá, chĩa bố nké thuộc vây hãm, tiến công con rắn.

Hàng chục chiếc chĩa phóng túi bụi, xuyên thủng bản thân bé rắn. Mấy tkhô giòn niên gan dạ xông vào dung dao chém nhẹm nhỏ rắn túi bụi. Con rắn khổng lồ là vậy, nhưng lại chẳng thể chống cự với mấy chục người hung hăng. Nó đã trở nên chém nhẹm bị tiêu diệt. Xác con rắn ở thay ngang sân, dài ngót chục mét. Cả buôn bản cùng bỏ da, té giết thịt nhỏ rắn hổ mây vĩ đại. Bữa đó, từng mái ấm gia đình vào ấp được phân tách khúc giết rắn, thuộc thưởng thức linch đình.

Ông Nhâm trọng tâm sự: “Về rắn hổ mây, tui xin xác minh là gồm thật một trăm Tỷ Lệ. Không những tui nhận thấy hắn, ăn giết hắn, mà không ít người cũng từng phát hiện hắn, thậm chí là bắt được hắn. Rừng U Minch Thượng bị cháy khủng khiếp quá, loài rắn to con cũng loại bỏ đi hết trơn tuột rùi. Tui nghĩ bao gồm 2 nơi bọn chúng đi, một là kéo quý phái rừng U Minh Hạ, nhì là bơi lội qua biển ra hòn đảo Phú Quốc. Rắn hổ mây làm việc Phúc Quốc bắt đầu khủng khiếp. Đời làm cho đơn vị giáo của tui cũng dăm lần bảy lượt được ra đảo Phụ Quốc. Đồng nghiệp dạy nghỉ ngơi các điểm ngôi trường lẫn vào rừng Phụ Quốc cũng kể các về rắn hổ mây lắm”.

Thợ săn uống hạ cạnh bên hổ mây

Tôi đã đặt chân đến số đông các quần thể bảo đảm thiên nhiên, vườn non sông trên khắp tổ quốc, tuy nhiên trước đó chưa từng thấy ở chỗ nào rừng được đảm bảo nghiêm nhặt nhỏng sống hòn đảo ngọc Phụ Quốc. Ngoài bài toán tuần tra, điều hành và kiểm soát gắt gao của lực lượng kiểm lâm, chắc rằng địa hình thân biển ktương đối, tín đồ dân cũng thuần, đề nghị rừng thoải mái và tự nhiên được đảm bảo rất tốt.

*
Vườn quốc gia Prúc Quốc còn khôn cùng ngulặng vẹn.

Kiểm lâm viên Lưu Đức Tuấn cho biết, Vườn quốc gia Phụ Quốc tất cả tổng diện tích 31 ngàn héc-ta, trải rộng lớn trên toàn thể huyện hòn đảo. Rừng già tràn ra tận ven biển, cạnh bên nách làm thịt trấn Dương Đông. Rừng được thành lập và hoạt động năm 2001, không được khảo sát, phân tích nhiều, các loài hễ, thực đồ dùng cũng không biết hết, yêu cầu vẫn còn đó các bí hiểm.

Về cthị xã rắn hổ mây, kiểm lâm viên Lưu Đức Tuấn khẳng định rằng, sẽ là loài rắn tất cả thật. không chỉ hổ mây, mà rừng Phú Quốc là môi trường thiên nhiên có không ít loại rắn. Rắn độc trong lõi vườn tổ quốc còn không hề ít. Anh em kiểm lâm ngày nào cũng tuần rừng, và ko chuyến đi như thế nào không chạm chán một vài con rắn to.

Anh Tuấn kể: “Rắn hổ mây tôi chạm mặt các rồi, mà lại đáng tiếc là chỉ gặp đều nhỏ nhỏ dại, thân cỡ mẫu ống bơ sữa, lâu năm 5-6m, nặng xấp xỉ 20 ký kết. Không những hổ mây, cơ mà hổ chúa ở Vườn quốc gia Phụ Quốc cũng to lớn như thế (điều kỳ lạ là kiểm lâm Phụ Quốc riêng biệt giữa hổ mây với hổ chúa). Còn những bé rắn mà lại người lớn tuổi nhắc to bởi khạp domain authority trườn, bởi cây thốt nốt, nặng nề vài ba trăm cam kết thì công ty chúng tôi không gặp gỡ khi nào, chỉ nghe các cụ ông cụ bà già kể lại. Tôi cũng ko rõ cthị trấn này thực hư ra làm sao nên không đủ can đảm phát ngôn. Tuy nhiên, theo ngu ý của tớ, thì cụ công cụ bà toàn phóng đại lên”.

Cũng theo anh Tuấn, anh từng tất cả mấy năm ttách ship hàng chị Cúc ngơi nghỉ Viện Sinh thái với tài nguyên sinch đồ vật không tính thủ đô hà nội nghiên cứu và phân tích các loại sệt hữu nghỉ ngơi Vườn giang sơn Prúc Quốc. Chị Cúc nói cùng với anh rằng, qua nghiên cứu, chị thấy hầu hết những loại rắn nghỉ ngơi Phú Quốc phần nhiều to nhiều hơn rắn cùng loài ngơi nghỉ nơi không giống không ít. Do đó, anh suy đân oán rằng, hoàn toàn có thể Phú Quốc cũng có đầy đủ nhỏ rắn phệ dị thường.

Anh Tuấn nói rằng, trong đời anh, lần tận mắt bé hổ mây lớn nhất là vào năm 1991. Quê anh Tuấn làm việc mãi Hà Giang. Cuộc sinh sống vùng núi miền biên ải khó khăn vượt, nên anh theo anh chị vào Kiên Giang, rồi ra đảo Prúc Quốc làm cho thuê làm cho mướn. Trước anh làm công cho 1 trang trại trồng hồ tiêu. Sau này, tất cả duim cùng với việc đi rừng, bắt buộc xin vào ngành kiểm lâm.

Đó là hồi thời điểm cuối năm 1991, Khi anh Tuấn vẫn làm cho vườn hồ tiêu sinh sống bìa rừng già, thì gặp gỡ ông Tư Hùng, thợ săn lừng danh Prúc Quốc hớt hải chạy ra, khía cạnh mũi vẫn còn tái nhợt. Anh tức thì theo ông Tư Hùng vào rừng. Anh cũng giá cả người khi tận mắt nhỏ rắn kếch xù, thân lớn bởi loại phích, nhiều năm ngót chục mét. Con rắn vị trí vũng tiết, nhưng đuôi vẫn ngoe nguẩy. Con chó săn của ông Tư Hùng ở chết không kịp ngáp ngay lập tức miệng nó.

Ông Tư Hùng kể rằng, ông dắt 2 con chó vào rừng đi săn uống như mọi hôm. Vừa vào bìa rừng Quanh Vùng Bãi Thơm, thì nhỏ chó đi trước kêu ẳng một chiếc. Không rõ cthị trấn gì, ông xách súng xông lên. Con chó thiết bị nhị đi theo ông chạy lên, rồi cúp đuôi trốn phía đằng sau lưng ông. Con rắn khổng lồ đang gắp ngang lưng con chó snạp năng lượng của ông cùng search bí quyết nuốt trộng.

Sau Khi trả hồn, ông Tư Hùng giương súng ngắm bắn. Phát đạn của ông trúng sống lưng bé rắn. Con rắn khó tính nhả chó lao đến phía ông, tuy nhiên, viên đạn trúng sống sườn lưng khiến cho nó ko bò được nữa. Ông Tư Hùng bình tĩnh lên đạn, bồi phát nữa trúng đầu. Con rắn hổ mây bị tiêu diệt ngay trên chỗ.

Ông Tư Hùng và anh Tuấn đang đẵn một đoạn cây, núm nhỏ rắn lên, rồi khênh ra khỏi rừng. Hai tín đồ khiêng được con rắn ra khỏi rừng thì mệt thuồn, phải để nhỏ rắn lại rồi Điện thoại tư vấn thêm fan. Sau đó, mấy bạn vào bên ông Hùng mang đến khênh rắn về. Anh Tuấn tiếp tục các bước có tác dụng mướn của bản thân mình. Sau đó, anh nghe kể lại rằng, ông Tư Hùng đặt con rắn lên cân nặng, và nó nặng đúng 51 cam kết. Việc bé rắn bao gồm nặng trĩu mang đến nửa tạ hay không, thì anh Tuấn ko rõ, dẫu vậy ông Tư Hùng nói lại như thế.

Xem thêm: Serie Hướng Dẫn Tự Học Thổi Sáo Trúc Bài 1: Cách Thổi Sáo Trúc

Để xác xắn cthị trấn anh Tuấn nhắc, tôi tìm tới khoanh vùng Kho Đạn, đường K8, nhằm tra cứu gặp ông Tư Hùng. Ông Tư Hùng sinh sống vào một nông trang với rừng rú vây xung quanh. Trong bên ông nuôi cả bè lũ khỉ bởi ông săn uống được. Tiếc rằng, chỉ có bạn đàn ông của ông trong nhà. Ông Hùng đi dự ăn hỏi mãi vào lục địa, chần chờ lúc nào bắt đầu ra Phú Quốc. Cthị xã ông Tư Hùng snạp năng lượng được vô vàn rắn, trong đó gồm cả rắn hổ mây to đùng được người nam nhi của ông chứng thực.

Sau này, Lúc thành cán cỗ kiểm lâm, anh Tuấn cực kỳ quan tâm cho rắn hổ mây, nhất là hổ mây đẩy đà. Anh vẫn gặp gỡ những cụ già làm việc đảo và khảo sát về loại rắn mang tính chất huyền thoại này. Trong số những người cơ mà anh gặp gỡ, thì tất cả thế Tám Đô, nhà tại tức thì bìa rừng Phú Quốc.

Nã đạn giết thịt rắn khổng lồ

Đứng trên tuyến phố bắt đầu tinh từ bỏ thị xã Dương Đông vào Ban quản lý Vườn Quốc gia Phụ Quốc nhìn thấy ngôi nhà của ông Tám Đô, tuy thế tôi tra cứu mãi nhưng mà chẳng thấy ngõ vào. Tôi đề nghị cắt vườn một gia đình hàng xóm để vào trong nhà ông. Bà cố gắng, vk ông Tám Đô ở đung chuyển nhàn hạ trên võng. Thấy khách lạ, bà nhỏm dậy ngơ ngác một cơ hội rồi bắt đầu chứa giờ đồng hồ gọi ck.

*
Ông Tám Đô là người gắng được không ít cthị xã duy nhất về rắn hổ mây to con ngơi nghỉ Prúc Quốc.

Ông Tám Đô trong năm này sẽ 90 tuổi, dẫu vậy vẫn còn đấy minh mẫn, linh hoạt. Bà vk bệnh tật, nằm một nơi, ko có tác dụng được gì các năm nay, một tay ông vẫn để mắt bà cẩn thận. Ông bảo, chưa phải đơn vị ông không có ngõ, cũng có thể có một chiếc lối đi, tuy nhiên cả mon các cụ chẳng thoát ra khỏi công ty rước một lượt, con cái mải làm cho ăn uống, thi thoảng bắt đầu qua công ty, phải cỏ mọc đậy không còn, không biết đâu là ngõ, đâu là vườn nữa. Ông bà sinh sống đơn giản, hí hửng, xa lánh è cổ tục, chả khác gì cao nhân ẩn tu… bìa rừng.

Nhắc đến cthị xã rắn hổ mây vĩ đại, ông Tám Đô hào khởi hẳn lên. Ông bảo, tất cả nhị chuyện ông yêu thích nhắc mang đến bé cháu bao năm nay, ấy là cthị xã ông đánh Pháp, tấn công Mỹ, cùng cthị xã rắn hổ mây mập mạp làm việc Phú Quốc. Theo ông, nghỉ ngơi vùng Phụ Quốc này, ông chính là fan cố được nhiều cthị trấn tốt nhất về rắn mập mạp. Bên cạnh đó, còn một người nữa, cũng biết không hề ít cthị trấn về rắn hổ mây, là Sáu Mẫn với Bảy Hải, hiện nay đang sinh sống sống thị xã Dương Đông. Những fan mày mò về rắn hổ mây các gặp ông và Sáu Mẫn hoặc Bảy Hải. Tuy nhiên, gặp ông mới chuẩn xác. Ông Sáu Mẫn cùng Bảy Hải tuy cũng biết nhiều chuyện, cơ mà chỉ nên cháu Call ông bằng cậu, không nhiều tuổi rộng ông, không nhiều lăn lộn vào rừng rộng ông cùng nhất là tận mắt rắn hổ mây to con cũng ít hơn ông.

Ông Tám Đô kể rằng, trường đoản cú ông cha cho đời ông, là đã gồm tổng số 9 đời làm việc hòn đảo này rồi. Tổ tiên ông ra đảo trường đoản cú lúc đào còn hoang vu, người ít, rắn rết thì vô kể. Sống kđê mê khổ giữa rừng, dẫu vậy ông cùng tín đồ thân phụ của chính bản thân mình đầy đủ là lão thành biện pháp mạng sừng sỏ sinh sống khu đất Prúc Quốc. Ba ông từng là du kích kháng Pháp, thranh ẩn thnhãi ranh hiện tại trong rừng, hủy diệt lần khần bao nhiêu đối thủ. Tuy nhiên, giặc Pháp sẽ bắt được tía ông. Tra khảo không được gì, bọn chúng tấn công tía ông cho bị tiêu diệt.

Căm thù giặc, nên 17 tuổi, Tám Đô sẽ tình nguyện theo lính tiến công giặc. Ông từng làm cho trách nhiệm bảo đảm những cán cỗ cấp cao, những chí sĩ phương pháp mạng, cả những tù nhân nhân Phú Quốc. Chiến đấu tự thời trai tthấp cho đến lúc độc lập, trải qua loạn lạc phòng Pháp, rồi Mỹ – Ngụy, ông được chúng “tặng” vài viên đạn vào người. Bao năm kungfu trong rừng, ông gồm cả ngàn thời cơ liền kề mặt rắn hổ mây to con.

Theo ông Tám Đô, toàn cục rừng rú Prúc Quốc có toàn bô 99 trái núi. Loài hổ mây đẩy đà tập trung những nhất sinh hoạt núi Hòn Chảo, Hòn Nhặt cùng đặc biệt là các quả núi sống Quanh Vùng núi Hàm Rồng thuộc Bãi Thơm. Những quả núi sinh sống Bãi Thơm có rất nhiều hang cồn vừa rộng lớn, vừa sâu. Thời kỳ đao binh, du kích của ta hay trú ngụ ngơi nghỉ Một trong những hang cồn này nhằm rời sự truy tìm, càn quét của địch.

Ông Tám Đô kể lại lần ghê hãi lúc gặp gỡ một con rắn hổ mây to chưa từng gồm nghỉ ngơi Khu Vực núi Hàm Rồng: “Ngày kia, cỡ năm 1960, tui cùng chưng sĩ Dũng, bác sĩ Dư thuộc một số du kích, sau khoản thời gian tấn công địch, sẽ rút vào khoanh vùng Hàm Rồng nhằm trốn sự tìm kiếm và săn lùng của giặc. Ngày kia, Khu Vực lẩn trốn là một rừng mây dằng dịt, ken sệt, phải tui cùng mấy đồng minh mang dao vạc mở lối. Bỗng nhiên, tự phía xa giờ đồng hồ lao xao vang lên, dơi cùng quạ bay nhao nhác. Từ vào rừng mây, một bé rắn đẩy đà xuất hiện, ngóc đầu lên. Mấy bạn chứng kiến sợ vượt chui hết vào hang tránh để con rắn mập mạp thấy được. Đến tiếng suy nghĩ lại lần gặp mặt nhỏ rắn ấy tui vẫn còn đấy hãi hùng”.

Lần không giống, đầu năm 1968, ông Tám Đô cùng ông Ba Cường vào núi Hàm Rồng chuyển động giải pháp mạng cũng đã gặp gỡ rắn đẩy đà. Ông Tám Đô và Ba Cường vẫn hạ thủ nhỏ rắn kia.

Ông Ba Cường quê ở Bãi Thơm, cũng là một trong chí sĩ phương pháp mạng yêu nước. Thời tthấp, ông tsi gia cách mạng ngơi nghỉ bên Campuphân chia, lập được không ít các kết quả phệ. Lần thừa biển khơi trở lại thăm đơn vị, bám địch càn quét, đề xuất ông Tám Đô và Ba Cường xách súng trốn vào rừng. Lúc đi đến sông Cửa Cạn, hai ông nghỉ chân. Ông Tám Đô kêu: “Quái kỳ lạ, sao mùa nước khô nhưng mà chiếc sông đục ngàu nắm này”.

Vừa nói xong lời, thì bỗng dưng mặt nước xao cồn, phần đa “thân cây” chỗ Đen chỗ quà quấn cuộn tồn tại mặt sông. Hóa ra là 1 trong những bọn hổ mây vĩ đại mò xuống sông dầm mình. Một con ngóc đầu lên ngoài phương diện nước, rồi pngóng vào bờ, chực ngoạm ông Tám Đô và Ba Cường. Hai ông ko kịp suy nghĩ những, giương súng AK nhả đạn xối xả. Con rắn trúng đạn nlỗi mưa, nên vừa lao lên bờ thân thì bị tiêu diệt trên nơi. Đàn rắn nghe giờ súng sợ hãi quá lặn bặt tăm bên dưới sông. Ông Tám Đô đo thân nó bằng cái phích đựng nước lạnh.

Thời điểm này, giặc vẫn truy lùng du kích ráo riết, phải nhì ông không dám về ấp call gần như fan vào rừng kéo rắn về. Ông Ba Cường hì hục xả làm thịt, lóc lấy xương rắn. Mấy ngày sau, địch rút ít đi, nhì ông new dám dò về. Ông Ba Cường và Tám Đô vác theo bộ khung rắn. Sau này, ông y sĩ ở ngay bên cạnh đơn vị ông Tám Đô, nghe tin ông Ba Cường bao gồm xương rắn vĩ đại, vẫn tìm về hỏi mua. Tuy nhiên, ông Ba Cường sẽ nấu cao một phần. Ông y sĩ này thiết lập nốt phần xương sót lại về đun nấu được nồi cao. Kể đến đây, ông Tám Đô cđọng nhớ tiếc phải chăng, do ông Ba Cường đã hết mấy năm trước, coi nlỗi mất đi một nhân chứng đương đầu rắn lớn tưởng. Mấy khúc xương cũng không giữ được để triển khai đồ trưng bày mang đến phần đông tín đồ biết rắn hổ mây lớn lao là tất cả thực.

Gặp rắn tưởng… tàu ngầm

Theo ông Tám Đô, rắn hổ mây bây giờ chỉ gặp đều bé bé dại. Những con rắn hổ mây to đùng ko rõ đi đâu sạch. Đảo Phú Quốc Tuy còn rừng, mà lại là hòn đảo bé dại, xưa cơ, anh giết mổ được rắn, thì người dân bên trên đảo biết cả.

Cha ông Tám Đô cùng các chiến sĩ du kích vẫn hạ đồng thời 2 nhỏ rắn hổ mây béo trước đó chưa từng có. Cthị xã này, những người phệ tuổi sinh hoạt hòn đảo Prúc Quốc đa số biết đến.

Hồi Tám Đô new lên 10 tuổi, phụ thân Tám Đô cùng trăng tròn đồng chí cách mạng trên đường ra hòn đảo Tkiểm tra Lơn, vừa định bước xuống thuyền thì thấy nhì vệt đen ẩn hiện dước nước. Nghĩ là tàu lặn của địch tiến công, cha ông Tám Đô cùng các chiến sỹ phương pháp mạng fan vãi đạn, fan quăng mìn về phía “tàu ngầm” đã tiến gần cạnh hòn đảo. Trúng đạn cùng mìn xối xả, nhị cái “tàu ngầm” nổi trương bụng. Lúc kia, mọi bạn bắt đầu biết là nhì con hổ mây béo kinh khủng.

Một sự kiện nữa về cthị xã tàn phá rắn hổ mây khổng lồ, nhưng mà có cả trăm người chứng kiến. Những người chứng kiến giờ các vẫn Khủng tuổi, tuy vậy vẫn tồn tại sống và đề cập mang lại bé cháu nghe về huyền thoại hổ mây.

Đó là hồi đầu những năm 60, một đái đoàn tdiệt quân lục chiến của Mỹ kéo mang lại khoanh vùng sát nhà ông Tám Đô nhằm đóng quân. Một chiều tối, vào rừng tự dưng vang công bố súng. Nhóm thủy quân lục chiến tưởng lính từ trong rừng tấn công phong cách du kích, đề nghị vẫn xách súng vào rừng càn. Vào cho vị trí, họ hãi hùng trước chọa tượng con rắn lớn tưởng vừa giết hại 2 quân nhân Mỹ. Ngay mau chóng, ngót 100 khẩu, gồm cả pháo với đại liên nhả đạn như mưa về phía con rắn. Người dân vào vùng được phen thất đảm kinh hồn, bởi tưởng một cuộc tấn công quy mô to ra mắt trên đảo.

Sau khi tiếng súng yên bặt, dân xã túa ra coi, thì thấy xác một nhỏ rắn nắm ngang lộ ven rừng. Lính Mỹ đang đào hố chôn nhỏ rắn. Cthị trấn bộ đội tbỏ tấn công cỗ của Mỹ hủy diệt một nhỏ rắn khổng lồ, thì hỏi bất kỳ bạn già nào nghỉ ngơi thị xã đảo Phú Quốc đa số biết.


Chuyên mục: Ẩm thực